Kiến trúc là một thể nghiệm cho những không gian trống rỗng chưa kết thúc và không ổn định, nơi mọi thứ có thể bị đảo lộn, tự nới rộng hay thu hẹp trong sự chuyển động của ánh sáng thiên nhiên, trong cách sắp xếp đồ đạc, hay chỉ đơn thuần là trong ý định biến chuyển. Sự trưởng thành của người sử dụng một ngày nào đó sẽ lấp đầy hoặc lược bỏ đi sự trống trải đó.
Kiến trúc là một thể nghiệm cho mối liên kết giữa tính riêng tư và tập thể, nơi một xã hội thu nhỏ cần được thắt chặt bởi tính kết nối, nơi bố mẹ cần “sống cùng con cái họ”. Một thể nghiệm cho mối liên kết bên trong và bên ngoài, giữa con người với môi trường.

































